Trang Nhà

Thông Cáo

Lời Chúa Mỗi Ngày

Thứ Hai Tuần 28 TN2

Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống

 

Thứ Hai Tuần 28 TN2, Năm Chẵn

 

Bài đọc: Gal 4:22-24, 26-27, 31-5:1; Lk 11:29-32.

1/ Bài đọc I22 Thật vậy, có lời chép rằng: ông Áp-ra-ham có hai người con, mẹ của một người là nô lệ, mẹ của người kia là tự do.

23 Nhưng con của người mẹ nô lệ thì sinh ra theo luật tự nhiên; còn con của người mẹ tự do thì sinh ra nhờ lời hứa.

24 Truyện đó ngụ ý thế này: hai người đàn bà là hai giao ước. Giao ước thứ nhất tại núi Si-nai, thì sinh ra nô lệ: đó là Ha-gar.

25 Ha-gar chỉ núi Si-nai trong miền Ả-rập, và tương đương với Giê-ru-sa-lem ngày nay, vì thành này cùng với các con đều là nô lệ.

26 Còn Giê-ru-sa-lem thượng giới thì tự do: đó là mẹ chúng ta.

27 Thật vậy, có lời chép:
Reo mừng lên, hỡi người phụ nữ son sẻ, không sinh con;
hãy bật tiếng reo hò mừng vui, hỡi ai chưa một lần chuyển dạ,
vì con của phụ nữ bị bỏ rơi thì đông hơn con của phụ nữ có chồng!

28 Thưa anh em, như I-sa-ác, anh em là những người con sinh ra do lời Thiên Chúa hứa.

29 Nhưng cũng như thuở ấy đứa con sinh ra theo luật tự nhiên đã ngược đãi đứa con sinh ra theo thần khí, thì bây giờ cũng vậy.

30 Thế nhưng Kinh Thánh nói gì? Kinh Thánh nói: Tống cổ người nô lệ và con của nó đi, vì con của nô lệ không đời nào được thừa kế gia tài cùng với con của người tự do.

31 Ấy vậy, thưa anh em, chúng ta không phải là con của một người nô lệ, nhưng là con của người tự do.

1 Chính để chúng ta được tự do mà Đức Ki-tô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa.

2/ Phúc Âm29 Khi dân chúng tụ họp đông đảo, Đức Giê-su bắt đầu nói: "Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giô-na.

30 Quả thật, ông Giô-na đã là một dấu lạ cho dân thành Ni-ni-vê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy.

31 Trong cuộc Phán Xét, Nữ Hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sô-lô-môn; mà đây thì còn hơn vua Sô-lô-môn nữa.

32 Trong cuộc Phán Xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.


 

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Kế họach Cứu Độ của Thiên Chúa.

Trong chương trình Cứu Độ của Thiên Chúa, Ngài đã chọn Dân Do-Thái ngay từ đầu và ký kết với họ một giao ước trên Núi Sinai. Theo giao ước cũ này, nếu họ giữ cẩn thận các giới răn Chúa truyền thì Ngài sẽ bảo vệ họ, và họ sẽ là Dân Riêng của Ngài. Nhưng như lịch sử đã chứng minh, họ đã không tôn trọng giao ước và Thiên Chúa đã để mặc họ cho kẻ thù phương Bắc xâm lấn và bắt làm nô lệ. Tuy nhiên, vì lòng thương xót, Thiên Chúa đã ký với tòan thể con người (cả Do-Thái và Dân Ngọai) một giao ước mới. Theo giao ước mới này, con người sẽ được cứu độ: không bằng việc giữ cẩn thận các Lề Luật (việc không thể cho con người), nhưng bằng niềm tin vào Chúa Kitô và ân sủng của Thánh Thần. Dẫu vậy, nhiều người Do-Thái vẫn ngoan cố tin vào giao ước cũ và bắt Dân Ngọai cũng phải làm như họ. Trong Bài đọc I, thánh Phaolô dùng Cựu Ước để chứng minh giao ước mới đã được báo trước để thay thế giao ước cũ qua câu truyện của Sarah và Hagar. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu cảnh cáo người Do-Thái đừng nên khinh thường Dân Ngọai. Tuy họ không được hưởng các đặc quyền như Dân Do-Thái, nhưng họ đã biết tận dụng những gì Chúa ban để học hỏi và ăn năn xám hối.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Anh em là những người con sinh ra do lời Thiên Chúa hứa.

1.1/ Hai giao ước cũ và mới trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa: Thánh Phaolô dùng cách cắt nghĩa Kinh Thánh theo kiểu lọai suy (allegorical) ở đây: Ông Abraham có hai người con: Isaac và Ishmael, mẹ của Ishmael là một người là nô lệ (Hagar), mẹ của Isaac là người tự do (Sarah). Con của người mẹ nô lệ thì sinh ra theo luật tự nhiên (ăn ở giữa Abraham và Hagar); còn con của người mẹ tự do thì sinh ra nhờ lời hứa của Thiên Chúa với tổ phụ Abraham.

Thánh Phaolô cắt nghĩa: Truyện đó ngụ ý thế này: Hai người đàn bà là tượng trưng cho hai giao ước. Giao ước thứ nhất tại núi Si-nai, thì sinh ra nô lệ: đó là Ha-gar. Ha-gar chỉ núi Si-nai trong miền Ả-rập, và tương đương với Giê-ru-sa-lem ngày nay, vì thành này cùng với các con đều là nô lệ. Còn Giê-ru-sa-lem thượng giới thì tự do: đó là mẹ chúng ta. Thật vậy, có lời chép: Reo mừng lên, hỡi người phụ nữ son sẻ, không sinh con; hãy bật tiếng reo hò mừng vui, hỡi ai chưa một lần chuyển dạ, vì con của phụ nữ bị bỏ rơi thì đông hơn con của phụ nữ có chồng!

1.2/ Như Isaac, anh em là những người con sinh ra do lời Thiên Chúa hứa: “Nhưng cũng như thuở ấy đứa con sinh ra theo luật tự nhiên đã ngược đãi đứa con sinh ra theo thần khí, thì bây giờ cũng vậy. Thế nhưng Kinh Thánh nói gì? Kinh Thánh nói: Tống cổ người nô lệ và con của nó đi, vì con của nô lệ không đời nào được thừa kế gia tài cùng với con của người tự do.”

Vì thế, giao ước cũ đã được thay thế bằng giao ước mới; sự nô lệ cho Lề Luật đã được thay thế bằng sự tự do sống theo Thánh Thần, như thánh Phaolô khuyên các tín hữu của ngài: “Ấy vậy, thưa anh em, chúng ta không phải là con của một người nô lệ, nhưng là con của người tự do. Chính để chúng ta được tự do mà Đức Ki-tô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa.”

2/ Phúc Âm: Hưởng đặc quyền càng nhiều, bị phán xét càng nặng.

2.1/ Đòi hỏi phép lạ: Người Do-Thái tìm kiếm phép lạ, và Chúa đã làm nhiều phép lạ giữa họ. Nhưng mục đích của phép lạ là để khơi dậy niềm tin. Sau khi đã làm nhiều phép lạ mà họ vẫn không tin nên Đức Giê-su bắt đầu nói: "Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Jonah. Quả thật, ông Jonah đã là một dấu lạ cho dân thành Nineveh thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy.” Tại đây Chúa Giêsu muốn nói: như tiên tri Jonah đã ở trong bụng cá 3 ngày 3 đêm, Chúa Giêsu cũng ở trong mồ 3 ngày 3 đêm như vậy, và sau đó Ngài sẽ sống lại.

2.2/ Cần phản ứng thích đáng khi được hưởng đặc quyền: Chúa Giêsu đưa ra 2 ví dụ cho người Do-Thái phải suy nghĩ:

2.2.1/ Nữ Hòang Phương Nam: là người đến với Vua Solomon từ Phi Châu để học sự khôn ngoan của Vua. Thế mà Chúa Giêsu còn khôn ngoan hơn Vua Solomon đang ở giữa và dạy dỗ họ, họ đã từ chối không nghe và tin vào Ngài. Vì thế, “trong cuộc Phán Xét, Nữ Hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Solomon; mà Chúa Giêsu còn hơn vua Solomon nữa.”

2.2.2/ Dân Thành Nineveh: là thành của Dân Ngọai (Bắc của Iraq hiện giờ). Họ đã sẵn sàng nghe lời giảng dạy của tiên tri Jonah dù chỉ một lần và đã ăn chay, xức tro, và mặc áo nhặm trở về với Chúa. Thế mà Chúa Giêsu còn cao trọng hơn tiên tri Jonah đang đứng giữa họ để dạy dỗ và kêu gọi họ bỏ đàng tội lỗi, ăn năn trở lại với Thiên Chúa, mà họ vẫn giả điếc làm ngơ. Vì thế, “trong cuộc Phán Xét, dân thành Nineveh sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Jonah rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Jonah nữa.”

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta phải siêng năng học hỏi để nhận ra những đặc quyền mình đang được hưởng. Đừng ngoan cố như những người Do-Thái, mặc dầu đã được thánh Phaolô chỉ dạy cho là họ không thể nào được cứu rỗi bằng việc giữ Luật (giao ước cũ), mà chỉ có thể được cứu độ bằng việc tin vào Chúa Kitô (giao ước mới); thế mà họ cứ ngoan cố trong niềm tin của họ vào Luật và dạy các tín hữu Galat làm như thế.

- Chúng ta cần biết nắm lấy cơ hội Thiên Chúa gởi đến trong cuộc đời. Như Nữ Hòang Phương Nam lặn lội tìm đến để học sự khôn ngoan của Vua Solomon, chúng ta cũng cần chạy đến với những người rao giảng để học hỏi sự khôn ngoan của Thiên Chúa trong Kinh Thánh. Như dân Thành Nineveh đã nghe lời giảng dạy của tiên tri Jonah mà ăn năn trở lại, chúng ta cũng cần biết nghe lời mời gọi của Mẹ Giáo Hội qua các Mục Tử để năng kiểm điểm cuộc sống và quay trở về làm hòa cùng Thiên Chúa.

- Nếu không biết tận dụng các cơ hội của Chúa ban, chúng ta sẽ không có lý do nào để trách Chúa trong Ngày Phán Xét; vì sẽ có nhiều người tố cáo chúng ta là nếu họ có được những cơ hội như chúng ta đã có, thì họ đã ăn năn trở lại từ lâu rồi.